Giám sát và điều hướng khi lặn

Trong quá trình lặn, tầm nhìn và sự di chuyển của thợ lặn có thể bị ảnh hưởng. Để chủ động trong hành trình lặn của mình, người lặn cần phải biết cách giám sát và điều hướng khi lặn.

Trừ khi độ sâu tối đa của nước được biết đến và khá nông, thợ lặn phải theo dõi độ sâu và thời gian lặn để tránh tình trạng suy giảm. Với phương pháp truyền thống, điều này được thực hiện bằng cách sử dụng máy đo độ sâu và đồng hồ lặn. Tuy nhiên với sự phát triển của công nghệ ngày nay thì bạn có thể sử dụng máy tính lặn điện tử thay thế.

Các loại máy tính lặn điện tử được lập trình để thực hiện mô hình hóa thời gian thực các yêu cầu giải nén cho lặn và tự động cho phép khoảng cách bề mặt. Bạn cũng có thể thiết lập cho hỗn hợp khí được sử dụng trong chuyến lặn, và một số có thể chấp nhận những thay đổi trong hỗn hợp khí trong quá trình lặn. Hầu hết các máy tính lặn cung cấp một mô hình giải nén cố định và mức độ cố định có thể được người dùng lựa chọn trong giới hạn. Hầu hết các máy tính giải nén cũng có thể được thiết lập để bù độ cao ở một mức độ nào đó.

Nếu vị trí lặn và kế hoạch lặn yêu cầu thợ lặn điều hướng, thợ lặn có thể mang theo một la bàn trong trường hợp lấy lại tuyến đường là rất quan trọng, như trong hang động hoặc xác tàu đắm, một đường dẫn được đặt từ một cuộn lặn. Trong điều kiện ít quan trọng hơn, nhiều thợ lặn chỉ cần điều hướng bằng các mốc và bộ nhớ, hay còn được gọi là hoa tiêu hoặc điều hướng tự nhiên. Một thợ lặn phải luôn luôn chú ý đến việc cung cấp khí thở còn lại và thời gian lặn để đảm bảo chuyến lặn được thực hiện một cách an toàn.

Thợ lặn

Người lặn cũng cần tính đến thời gian cần thiết để nổi lên mặt nước một cách an toàn và trợ cấp cho các trường hợp dự kiến. Điều này thường được theo dõi bằng cách sử dụng đồng hồ đo áp suất chìm trên mỗi xi lanh.