Kiểm soát độ sâu và độ nổi khi lặn như thế nào?

Để lặn an toàn, thợ lặn phải kiểm soát tốc độ lặn xuống, lên trong nước và có thể duy trì độ sâu không đổi trong nước.

Bỏ qua các lực khác (ví dụ như dòng nước), độ nổi tổng thể của thợ lặn quyết định việc họ lên hay xuống. Các thiết bị như hệ thống cân lặn, bộ đồ lặn (bộ đồ ướt, khô hoặc bán khô được sử dụng tùy thuộc vào nhiệt độ nước) và bộ bù nổi có thể được sử dụng để điều chỉnh độ nổi tổng thể. Khi thợ lặn muốn duy trì độ sâu không đổi, họ cố gắng đạt được độ nổi trung tính. Điều này giúp họ bơi lặn dễ dàng hơn để duy trì độ sâu và do đó giảm tiêu thụ khí.

Lực nổi trên thợ lặn là trọng lượng thể tích của chất lỏng mà chúng và thiết bị của chúng thay thế trừ đi trọng lượng của thợ lặn và thiết bị của chúng; nếu kết quả là dương, lực đó sẽ tăng lên. Độ nổi của bất kỳ vật nào ngâm trong nước cũng bị ảnh hưởng bởi mật độ của nước. Mật độ của nước ngọt ít hơn khoảng 3% so với nước biển. Do đó, các thợ lặn đang nổi trung tính tại một điểm lặn (ví dụ như hồ nước ngọt) có thể dự đoán sẽ nổi tích cực hoặc tiêu cực khi sử dụng cùng một thiết bị tại các điểm đến có mật độ nước khác nhau (ví dụ như một rạn san hô nhiệt đới).

Thợ lặn dưới đáy biển

Để giúp thợ lặn di chuyển dễ dàng hơn, đồ lặn làm bằng vật liệu có thể nén giảm về khối lượng khi thợ lặn hạ xuống, và mở rộng trở lại khi thợ lặn lên, gây ra sự thay đổi độ nổi. Lặn trong các môi trường khác nhau cũng đòi hỏi phải điều chỉnh lượng trọng lượng thợ lặn mang theo để đạt được độ nổi trung tính. Các thợ lặn có thể bơm không khí vào bộ đồ khô để chống lại hiệu ứng nén và ép. Bộ bù nổi giúp họ điều chỉnh dễ dàng và hiệu quả hơn.

Sự thay đổi độ nổi với sự thay đổi độ sâu tỷ lệ thuận với phần có thể nén của tổng thể tích thợ lặn và thiết bị. Giảm thiểu thể tích khí cần thiết trong bộ bù nổi sẽ giảm thiểu dao động độ nổi với những thay đổi về độ sâu.